What happened to the courage pose. To people I loved, tried to loved,  translation - What happened to the courage pose. To people I loved, tried to loved,  Vietnamese how to say

What happened to the courage pose.

What happened to the courage pose. To people I loved, tried to loved, couldn't love. To people I have loved and will love.
14 Tháng 8 2012 lúc 20:35
You put up your courage pose, the one you always call "the courage pose". You should walk straight, then take a deep breath so that your tummy is neatly tucked in and your back is straighten up nicely and proudly. Then you wonder about the pose. You feel shame, but that's all about it.

You remember the reason why you call it the courage pose. You remember the day you said goodbye to him. You sat in your chair next to him for a while, speechless. He was playing a sad and peaceful sonata, explaining to you about the beauty of music. You sat there for a while, shaking, screaming inside. You tried to feel the knot in your stomach. You hopelesely looked for a calm and quiet voice in your head.
You sought it eagerly and you thought you would trust it, just because you had nothing else to depend on.


So you said you didn't want to go. And he said you had to. You looked into his eyes and knew he meant it. You found the smile on his face sad and peaceful. You reached out to touch him but somehow you knew if you felt the warmth on his hand you would want to seize it, smother it, choke it, like how you always did. So you pulled away, stood up straight. I understand. You said, and put up a pose that would tell the world that you were going to be strong.


The day after you said goodbye to him you looked into the mirror and understood why he wanted you to go. Your dad told you it wasn't meant to be anyway but you did not believe it. It was too painful even to think about it, but somehow you know it was meant to be.

Then you tried to bury the painful memories and you avoided him, secretly.
You have not met him after that day you left. You dreamt a lot about him, how they met, how it started, how it began to end. You dreamt and dreamt endlessly. You dreamt about the lonely space between their frequent goodbye, sometimes you dreamt about how you wanted it all to end. Sometimes you dreamt about how you feared it would end. Sometimes you dreamt about the day it actually ended. Dream after dream after dream. They never seemed to stop coming. You never seemed to be able to let him go. And you are glad he did.


But then you are leaving. You have spent three years desiring him. You could not call it love. You are not sure you were in love. You know he was. You know he loved you that much to let you go. You know with whatever he was capable of, he loved you deeply and sincerely. And you are glad.

You remember the day you had a crush on him. You even remember seeing him walk through the door in his funny leather jacket. He did not look handsome and you thought it would be funny if you fell in love. You were embarrassed with the thought that you liked him. But then that last moment they parted, he smiled and you felt like you could melt in the heat that was burning in your stomach and blushing your cheeks.

Now you are walking around the street for the last time and looking at the grey sky. You are feeling small and you are thinking that you are flying away. Your heart is aching and you are feeling breathless. You are putting up the courage pose, not because you are thinking of seeing him but because your chest is hurting and you are putting your arm around your tummy to repress a funny feeling. You picture his face in your mind and you are feeling so sad you have to turn away and run. The sky is stretching in front of you, full and endless.

That night you had a long dream of the past. How they met, the spaces between their frequent goodbye, his sad blue eyes, the day they held hands, the day they thought they would never part, the day you thought he was meant to be, the hollow spaces between their souls, the time they tried, they time they gave up, the time they held each other tightly, the moment of their last touch and the time he whispered in your ears. I set you free.
You dreamt endlessly. Somehow among the past, you dreamt of the blue sky and the faces of all the people who taught you how to love.
0/5000
From: -
To: -
Results (Vietnamese) 1: [Copy]
Copied!
Những gì đã xảy ra để đặt ra can đảm. Để những người tôi yêu, đã cố gắng để yêu thương, không thể yêu thương. Cho những người tôi đã yêu thương và sẽ love.
14 Tháng 8 năm 2012 lúc 20:35
bạn đặt lên đặt ra lòng dũng cảm của bạn, một trong những bạn luôn luôn gọi "đặt ra can đảm". Bạn nên đi thẳng, sau đó mất một hơi thở sâu bụng của bạn gọn gàng được giấu trong và trở lại của bạn là thẳng lên độc đáo và tự hào. Sau đó, bạn tự hỏi về tư thế. Bạn cảm thấy xấu hổ, nhưng đó là tất cả về nó

bạn nhớ lý do tại sao bạn gọi nó đặt ra can đảm. Bạn hãy nhớ rằng khi bạn nói lời tạm biệt với anh ta. Bạn ngồi ở ghế của bạn bên cạnh anh ta trong một thời gian, không nói nên lời. Ông đã chơi một sonata buồn và hòa bình, giải thích cho bạn về vẻ đẹp của âm nhạc. Bạn ngồi ở đó cho một thời gian, lắc, la hét bên trong. Bạn đã cố gắng để cảm thấy các nút trong dạ dày của bạn. Bạn hopelesely xem xét một giọng bình tĩnh và yên tĩnh trong đầu của bạn.
Bạn tìm nó háo hức và bạn nghĩ rằng bạn sẽ tin tưởng nó, chỉ vì bạn không có gì khác để phụ thuộc vào.


vì vậy bạn cho biết bạn không muốn đi. Và ông nói rằng bạn đã phải. Bạn nhìn vào đôi mắt của mình và biết ông có nghĩa là nó. Bạn tìm thấy những nụ cười trên khuôn mặt của mình buồn và yên bình. Bạn đã đạt ra để chạm vào anh ta, nhưng bằng cách nào đó bạn biết nếu bạn cảm thấy sự ấm áp trên bàn tay của mình, bạn sẽ muốn nắm bắt CNTT, smother nó, choke nó, giống như cách bạn luôn luôn đã làm. Vì vậy, bạn kéo đi, đứng lên thẳng. Tôi hiểu. Bạn nói, và đặt lên một tư thế nào nói với thế giới rằng bạn sẽ được mạnh mẽ.


Một ngày sau khi bạn nói lời tạm biệt với anh ta, bạn nhìn vào gương và hiểu tại sao ông muốn bạn đi. Bố đã nói với bạn nó không có nghĩa là để anyway nhưng bạn đã không tin tưởng rằng nó. Nó là quá đau đớn thậm chí để suy nghĩ về nó, nhưng bằng cách nào đó bạn biết nó có nghĩa là phải.

sau đó bạn đã cố gắng để chôn những kỷ niệm đau đớn và bạn tránh anh ta, bí mật.
Bạn đã không gặp ông ta sau đó ngày bạn còn lại. Bạn luôn mơ ước rất nhiều về anh ta, làm thế nào họ gặp nhau, làm thế nào nó bắt đầu, làm thế nào nó bắt đầu để kết thúc. Bạn mơ và mơ vô tận. Bạn luôn mơ ước về không gian cô đơn giữa lời tạm biệt thường xuyên của họ, đôi khi bạn luôn mơ ước về cách bạn muốn nó kết thúc. Đôi khi, bạn luôn mơ ước về làm thế nào bạn sợ nó sẽ kết thúc. Đôi khi, bạn luôn mơ ước về ngày nó thực sự đã kết thúc. Ước mơ sau khi giấc mơ sau khi ước mơ. Họ không bao giờ có vẻ để dừng tới. Bạn không bao giờ có vẻ để có thể để anh đi. Và bạn đang vui mừng ông đã làm.


nhưng sau đó bạn đang để lại. Bạn đã dành ba năm để mong muốn anh ta. Bạn có thể không gọi nó là tình yêu. Mày không chắc chắn rằng bạn đã trong tình yêu. Bạn biết ông. Bạn biết ông yêu thương bạn nhiều để cho bạn đi. Bạn biết với bất cứ điều gì ông là có khả năng, ông yêu thương bạn sâu sắc và chân thành. Và bạn rất vui mừng.

Bạn nhớ những ngày bạn đã phải lòng anh ta. Bạn thậm chí nhớ nhìn thấy anh ta đi bộ qua cửa vào áo funny da của mình. Ông không nhìn đẹp trai và bạn nghĩ rằng nó sẽ là funny nếu bạn rơi vào tình yêu. Cậu cảm thấy xấu hổ với những suy nghĩ rằng con thích anh ta. Nhưng sau đó rằng thời điểm cuối cùng họ chia tay, Ông cười và bạn cảm thấy như bạn có thể làm tan chảy ở nhiệt đã được đốt cháy trong dạ dày của bạn và đỏ mặt má.

bây giờ bạn đang đi bộ xung quanh các đường phố cho thời gian qua và nhìn bầu trời màu xám. Bạn có cảm giác nhỏ và bạn đang nghĩ rằng bạn đang bay đi. Trái tim của bạn đau và bạn cảm thấy khó thở. Bạn đang đặt lên gây ra can đảm, không phải vì bạn đang nghĩ đến việc nhìn thấy anh ta nhưng vì ngực của bạn là gây tổn thương cho và bạn đang đặt cánh tay của bạn xung quanh thành phố bụng của bạn để repress một cảm giác hài hước. Bạn hình ảnh khuôn mặt của mình trong tâm trí của bạn và bạn cảm thấy buồn vì vậy bạn phải chuyển đi và chạy. Bầu trời kéo dài ở phía trước của bạn, đầy đủ và vô tận.

đêm đó bạn đã có một giấc mơ dài của quá khứ. Làm thế nào họ đã gặp, Các không gian giữa của tạm biệt thường xuyên, màu xanh mắt buồn, khi họ đã tổ chức bàn tay, khi họ nghĩ rằng họ sẽ không bao giờ một phần, khi bạn nghĩ rằng ông có nghĩa là, các không gian rỗng giữa linh hồn của họ, khi họ đã cố gắng, họ thời gian họ đã từ bỏ, thời gian họ tổ chức nhau chặt chẽ, những khoảnh khắc của touch cuối của mình và vào thời điểm ông thì thầm vào tai của bạn. Tôi thiết lập bạn miễn phí.
Bạn mơ vô tận. Bằng cách nào đó trong quá khứ, bạn luôn mơ ước của bầu trời xanh và khuôn mặt của tất cả những người đã dạy bạn làm thế nào để yêu.
Being translated, please wait..
Results (Vietnamese) 2:[Copy]
Copied!
What happened to the courage pose. To people I loved, tried to loved, couldn't love. To people I have loved and will love.
14 Tháng 8 2012 lúc 20:35
You put up your courage pose, the one you always call "the courage pose". You should walk straight, then take a deep breath so that your tummy is neatly tucked in and your back is straighten up nicely and proudly. Then you wonder about the pose. You feel shame, but that's all about it.

You remember the reason why you call it the courage pose. You remember the day you said goodbye to him. You sat in your chair next to him for a while, speechless. He was playing a sad and peaceful sonata, explaining to you about the beauty of music. You sat there for a while, shaking, screaming inside. You tried to feel the knot in your stomach. You hopelesely looked for a calm and quiet voice in your head.
You sought it eagerly and you thought you would trust it, just because you had nothing else to depend on.


So you said you didn't want to go. And he said you had to. You looked into his eyes and knew he meant it. You found the smile on his face sad and peaceful. You reached out to touch him but somehow you knew if you felt the warmth on his hand you would want to seize it, smother it, choke it, like how you always did. So you pulled away, stood up straight. I understand. You said, and put up a pose that would tell the world that you were going to be strong.


The day after you said goodbye to him you looked into the mirror and understood why he wanted you to go. Your dad told you it wasn't meant to be anyway but you did not believe it. It was too painful even to think about it, but somehow you know it was meant to be.

Then you tried to bury the painful memories and you avoided him, secretly.
You have not met him after that day you left. You dreamt a lot about him, how they met, how it started, how it began to end. You dreamt and dreamt endlessly. You dreamt about the lonely space between their frequent goodbye, sometimes you dreamt about how you wanted it all to end. Sometimes you dreamt about how you feared it would end. Sometimes you dreamt about the day it actually ended. Dream after dream after dream. They never seemed to stop coming. You never seemed to be able to let him go. And you are glad he did.


But then you are leaving. You have spent three years desiring him. You could not call it love. You are not sure you were in love. You know he was. You know he loved you that much to let you go. You know with whatever he was capable of, he loved you deeply and sincerely. And you are glad.

You remember the day you had a crush on him. You even remember seeing him walk through the door in his funny leather jacket. He did not look handsome and you thought it would be funny if you fell in love. You were embarrassed with the thought that you liked him. But then that last moment they parted, he smiled and you felt like you could melt in the heat that was burning in your stomach and blushing your cheeks.

Now you are walking around the street for the last time and looking at the grey sky. You are feeling small and you are thinking that you are flying away. Your heart is aching and you are feeling breathless. You are putting up the courage pose, not because you are thinking of seeing him but because your chest is hurting and you are putting your arm around your tummy to repress a funny feeling. You picture his face in your mind and you are feeling so sad you have to turn away and run. The sky is stretching in front of you, full and endless.

That night you had a long dream of the past. How they met, the spaces between their frequent goodbye, his sad blue eyes, the day they held hands, the day they thought they would never part, the day you thought he was meant to be, the hollow spaces between their souls, the time they tried, they time they gave up, the time they held each other tightly, the moment of their last touch and the time he whispered in your ears. I set you free.
You dreamt endlessly. Somehow among the past, you dreamt of the blue sky and the faces of all the people who taught you how to love.
Being translated, please wait..
 
Other languages
The translation tool support: Afrikaans, Albanian, Amharic, Arabic, Armenian, Azerbaijani, Basque, Belarusian, Bengali, Bosnian, Bulgarian, Catalan, Cebuano, Chichewa, Chinese, Chinese Traditional, Corsican, Croatian, Czech, Danish, Detect language, Dutch, English, Esperanto, Estonian, Filipino, Finnish, French, Frisian, Galician, Georgian, German, Greek, Gujarati, Haitian Creole, Hausa, Hawaiian, Hebrew, Hindi, Hmong, Hungarian, Icelandic, Igbo, Indonesian, Irish, Italian, Japanese, Javanese, Kannada, Kazakh, Khmer, Kinyarwanda, Klingon, Korean, Kurdish (Kurmanji), Kyrgyz, Lao, Latin, Latvian, Lithuanian, Luxembourgish, Macedonian, Malagasy, Malay, Malayalam, Maltese, Maori, Marathi, Mongolian, Myanmar (Burmese), Nepali, Norwegian, Odia (Oriya), Pashto, Persian, Polish, Portuguese, Punjabi, Romanian, Russian, Samoan, Scots Gaelic, Serbian, Sesotho, Shona, Sindhi, Sinhala, Slovak, Slovenian, Somali, Spanish, Sundanese, Swahili, Swedish, Tajik, Tamil, Tatar, Telugu, Thai, Turkish, Turkmen, Ukrainian, Urdu, Uyghur, Uzbek, Vietnamese, Welsh, Xhosa, Yiddish, Yoruba, Zulu, Language translation.

Copyright ©2025 I Love Translation. All reserved.

E-mail: